Thời gian chạy động
Thời gian chạy Động (Dynamic Runtime) đề cập đến một môi trường thực thi mà hành vi, cấu trúc hoặc cấu hình của một ứng dụng phần mềm có thể thay đổi hoặc thích ứng trong khi ứng dụng đang chạy tích cực, thay vì được cố định tại thời điểm biên dịch. Không giống như các hệ thống tĩnh, thời gian chạy động cho phép điều chỉnh theo thời gian thực dựa trên dữ liệu đầu vào, tương tác của người dùng hoặc trạng thái của hệ thống bên ngoài.
Trong bối cảnh kỹ thuật số phát triển nhanh chóng ngày nay, các ứng dụng tĩnh thường không đáp ứng được nhu cầu ngày càng thay đổi của người dùng. Các thời gian chạy động là yếu tố thiết yếu để xây dựng các hệ thống có khả năng phục hồi, có khả năng mở rộng và phản hồi cao. Chúng cho phép các ứng dụng tự tối ưu hóa, xử lý các đợt tăng tải không lường trước và tích hợp liền mạch với các API bên ngoài luôn thay đổi mà không cần triển khai lại toàn bộ.
Cơ chế cốt lõi bao gồm một trình thông dịch hoặc một công cụ thực thi chuyên dụng theo dõi trạng thái của ứng dụng trong quá trình thực thi. Khi một sự kiện kích hoạt xảy ra (ví dụ: phát hiện một mẫu dữ liệu mới, hoặc một đợt tăng lưu lượng truy cập đổ vào một dịch vụ), thời gian chạy sẽ chặn luồng lệnh. Sau đó, nó sử dụng logic được xác định trước hoặc các mô hình học máy để sửa đổi các biến, thay đổi đường dẫn thực thi hoặc gọi các microservice khác nhau ngay lập tức. Điều này khác biệt rõ rệt so với các ngôn ngữ biên dịch, nơi hầu hết logic được khóa lại trước khi triển khai.
Microservices, Điện toán phi máy chủ (Serverless Computing), Kiến trúc hướng sự kiện (Event-Driven Architecture), Đa hình (Polymorphism), Quản lý cấu hình (Configuration Management).